• chữ

    thoát cơn mụ mị vì lũ khỉ cứ rủ rỉ thật ngu si

    Dạo này tôi không hẳn hay viết, dù vẫn nghĩ. Thật kì lạ, những suy nghĩ dường như bị một thế lực nào đó thuần hóa, nằm im lìm trong trí óc. Cũng có thể nó học được Tôn Tử bằng cách nào đó, chờ đợi thời thế. Hoặc nó giống như quả xoài, chín rồi mới rụng, chờ đủ sự thay đổi về lượng để dẫn đến sự thay đổi về chất. Nó khiến tôi nhớ đến tình cảm trong thơ mà cô Đông dạy là thứ tình cảm được thanh lọc, và lấy ví dụ về cái ngày rất ngày, Hoàng Cầm viết “Bên kia sông Đuống”, sau…  [ Read More ]

  • chữ

    Em xin được phép viết bài thi văn vào giấy nháp

    Em xin được phép viết bài thi văn vào giấy nháp Nhân danh một đứa trẻ yếu ớt trước những sức nặng của thủ tục Và sự chật chội của những dòng in sẵn Đây là nghĩa đen hoàn toàn, không ẩn ý Vì cớ gì mà những thăng hoa lại có hơi thở run rẩy của số báo danh Tại sao người ta lại ép con chữ nằm e ấp giữa khung lồng chật chội Không phải chỉ có Huấn Cao mới có quyền đặt hoài bão trong nét chữ để tung hoành Làm ơn cho con chữ của em quyền hít thở và nhảy múa. Cũng được thôi…  [ Read More ]

  • chữ

    lệ là giọt nước mắt lau đi

    Những bài báo, những người vô gia cư. Không phải hình tượng nghệ thuật, tầm thường đến không phân tích được. Họ chỉ nghèo khổ thôi. Đói nữa. Hình như nhà báo muốn nhấn mạnh rằng những người còn lại đang quá sung sướng, dù thế nào cũng quá sung sướng rồi. Đừng mong gì nữa, với những người đáy cùng này, chỉ một mái hiên thôi và trời không mưa đã là an yên và hạnh phúc. Đớn đau vì một bài báo như này, không thể chịu đựng nổi sự kiệt cùng này hình như còn dễ hơn cảm thương với Hộ, với Chí, hình như là với…  [ Read More ]

  • chữ

    ai cũng phải giả vờ là bài này không tồn tại, nếu không chúng ta sẽ mất nhau đấy

    Vào khoảnh khắc Taylor Swift nói nếu chị không làm ra một thứ tốt hơn tất cả những gì đã làm ra trước đó thì ấy là một sự thất bại, tôi nhận ra nó thật khắc nghiệt. Không phải ngành công nghiệp, mà là nghệ thuật. Không người nghệ sĩ nào được phép đau đi đau lại một nỗi đau. Dai dẳng hay thường trực thì nó cũng không được phép xuất hiện đến lần thứ hai ở đâu đó. Không người nghệ sĩ nào được phép để người đọc tắm hai lần trên một dòng sông, nhưng những dòng sông của anh ta phải có một thứ gì…  [ Read More ]

  • chữ

    cái này gọi là ngắm cây viết blog, vô cùng mơ hồ, ghi lại suy nghĩ, không có tác dụng định hướng nhưng vẫn có thể tranh luận

    Lo sợ, bất an, vội vã, tất cả vì nỗi sợ thời gian. Rồi một ngày ta sẽ chết, ta đã ngần này tuổi – bằng tuổi Nguyễn Hiền khi đỗ Trạng, bằng tuổi Bill Gates lúc bắt đầu sự nghiệp, bằng tuổi bố khi bố mua được cái nhà này, quá cả tuổi Giang Ơi khi nhận nút vàng nút bạc, và tuổi trẻ sẽ qua đi. Có nhớ không những ngày, nếu bảy giờ mười lăm mà vẫn cách trường một trăm mét, ta sẽ chạy bán sống bán chết để trực tuần không ghi tên. Còn lúc ấy mà mới có bảy giờ năm nhé, chấp cả…  [ Read More ]

  • chữ,  Làm người

    một bài cũng viết từ lâu rồi. đăng vì không muốn giữ một mình nữa.

    Hai chị em Kang Eun Ki và Kang Eun Bo là sinh đôi. Vì một lời tiên tri mà nhất định phải giấu một đứa đi, không thể để lộ nhà có hai con gái cùng tuổi. Eun Bo hay trốn ra ngoài chơi, một hôm gặp Thế tử Lee Kyung, cứ thế thích nhau. Rồi Eun Bo mất tích, lạc gia đình, trở thành tình báo mong tìm lại bố mẹ. Sau nhà họ Kang đưa con gái đến tuyển tú, chỉ còn Eun Ki. Thế tử giờ trở thành vua, nhất định Eun Ki là người năm xưa mà chọn nàng, nhưng Eun Ki bị sát hại. Eun…  [ Read More ]

  • chữ,  Làm người

    một bài viết từ rất lâu rồi, về một người bạn mất rồi tìm lại

    Hình như là năm mười tuổi, hay mười một tuổi, lũ trẻ con bắt đầu có nhật kí, và hình như chúng cũng chưa hiểu nhật kí là gì, chỉ biết đó là quyển sổ, nó đẹp hơn quyển vở. Chúng ta đều thích những quyển đẹp hơn quyển vở. Và hình như chúng biết đó là nơi để chúng ghi, còn những người khác sẽ không được đọc. Còn ghi cái gì, vẫn là hình như, là chưa ai biết cả. Chắc là bí mật. Có thật nhiều hình như đó, là vì cuốn nhật kí đầu tiên của tôi có, tôi không nhớ trước lần cuối cùng tôi…  [ Read More ]

  • chữ,  Làm người

    yêu thương một chút, vỗ về một chút

    Tôi gọi bố tôi là bố, không phải cha, cha chỉ dành cho những thứ mang dáng vẻ thiêng liêng và sến súa trong phim, không phải ba, ba với tôi là con số. Bố thì thật là quen, cũng thân thương, hơi sợ một tí, hơi vui một tí, thi thoảng tôi ví bố tôi với con chim bồ câu vì lúc say đầu bố tôi cứ ngúc ngắc. Tôi biết đấy không phải nghĩa bố mà những người khác biết. Không ai định nghĩa được bố, mẹ, bà hay anh chị em, vì những định nghĩa ấy thuộc về mỗi cá nhân, đó là một đặc quyền của…  [ Read More ]

  • chữ,  Làm người

    một bài viết có sức sống mãnh liệt như giọng ca oanh vàng mỗi đêm của lưỡng vị láng giềng (nunui)

    Sáng ra nhàn hạ, mình lấy dưỡng môi và son ra đánh, tự nhiên thấy cuộc đời tươi đẹp, muốn chiều đi cafe. Bao giờ cũng thế, bản thân mà thoải mái nhẹ nhàng thì kiểu gì cũng sinh cảm hứng, mà cafe thì đáng yêu biết bao giữa thành phố này. Nó vẫn có sự ồn ã của hàng quán, của tiếng người nói chuyện, của âm thanh rục rục máy xay sinh tố, nhưng đó là nơi đông người lạ, chẳng ai tọc mạch và nghị luận được việc ta đang làm, dáng vẻ ta đang mang, cùng lắm cũng chỉ như ta, thấy những người xung quanh…  [ Read More ]

  • chữ,  Làm tiên

    mối tình đầu, nghe ngọt như trái dâu tây

    Có phải người ta sẽ nhớ đến mối tình đầu của mình bằng cuốn sách mà cô ấy đọc ? Và cái dáng vẻ cô ấy nói về câu chuyện mình đã dường như thuộc lòng. Có phải người ta sẽ nhớ đến mối tình đầu của mình bằng bài toán mà anh ấy giải ? Và cái dáng vẻ anh ấy giảng về công thức mình đã dùng biết bao lần. Thực ra mối tình đầu không phải một điều gì đó ghê gớm, hay vô cùng đáng yêu, hay vô cùng lãng mạn. Mối tình đầu chỉ là chiếc sơ mi trắng trong sớm mai, hay vẻ tư…  [ Read More ]